Blog Tinh Yeu

HOA CỎ LAU

Tớ là trẻ mồ côi, cậu là công tử giàu có. Chúng ta đã gặp nhau tại trại trẻ Thiên Thần do gia đình cậu tài trợ. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tớ đã có 1 cảm giác rất lạ, rất quen, rất thân thương và ấm áp. Phải chăng tớ đã cảm mến cậu.

Cậu tặng tớ 1 chiếc cặp tóc hoa cỏ lau và nói: “Tớ luôn ở bên cậu, mọi lúc mọi nơi, tớ sẽ là hoa cỏ lau, lau khô nước mắt cậu, lau khô những muộn phiền và những thương tổn trong cậu”. Từ giây phút đó, trái tim tớ đã hoàn toàn thuộc về cậu.



12 năm trôi qua, tớ không còn gặp lại cậu nữa. Tớ luôn tự hỏi, có khi nào cậu đã quên mất tớ rồi không??? Lòng tớ chợt buồn.....


Tớ tự nói với lòng minh, phải cố gắng học thật giỏi để xứng với cậu..... Tớ muốn cậu tự hào về tớ......... Nhờ niềm tin và ý chí đó tớ đã nhận được học bổng và được tuyển thẳng vào một trường đại học danh tiếng, giá như cậu biết được điều đó nhỉ?



Rồi.............tớ được hotboy của trường để ý. Dù rằng cậu ấy rất đẹp trai, học giỏi, gia đình giàu có và thú thực tớ cũng có thích cậu ấy 1 chút, nhưng cậu vẫn là duy nhất với tớ.



Cậu bạn hotboy giúp đỡ tớ rất nhiều. Luôn ở bên chia sẻ với tớ, lúc tớ ngủ quên cậu ấy đã ôm tớ vào lòng sưởi ấm cho tớ trong những ngày đông giá rét, cùng tớ học bài, và....... cả đi tìm cậu nữa......... tớ đã rung rinh thật rồi nhưng...... cậu vẫn là duy nhất với tớ.


Lúc tớ bị bọn say rượu trêu chọc, cậu ấy đã ở bên bảo vệ cho tớ........... và.......... đỡ cho tớ 1 “nhát dao”...... Tớ thật sự cảm động và trc khi cậu ấy ngất, cậu ấy đã hỏi tớ : “Cậu có còn giữ chiếc cặp tóc hoa cỏ lau ko?”....

Tớ vô cùng bàng hoàng, thì ra bấy lâu nay cậu đã nhận ra tớ.... cậu vẫn âm thầm bên tớ, để thử xem tớ còn yêu cậu như 12 năm trc ko? Cậu thật xấu xa, lỡ lừa tớ......... Sao cậu lại làm cho tớ phải lo lắng thế??? Tên xấu xa...

Chúng ta đã chính thức trở thành 1 đôi........ thật hạnh phúc biết bao khi tớ được đi bên cậu, được nắm đôi bàn tay ấm áp, được nhìn nụ cười tươi và được dựa vào bờ vai thật yên bình....


Thời gian cứ thế vụt qua, tình cảm của chúng ta ngày 1 tốt hơn..... Dù rằng đôi lúc tớ còn giận dỗi như con nít hay cậu ghen khi thấy tớ nói chuyện cùng các bạn nam khác............ thì........... cho đến cúôi cùng......... tớ và cậu vẫn là của nhau.......... Tình cảm của chúng ta vẫn không hề thay đổi.
4 năm sau, tớ đã trở thành 1 luật sư còn cậu là 1 bác sĩ..... Chúng ta đều đã có công ăn việc làm ổn định....... và cả 2 đều nghĩ đến chuyện sống với nhau cả đời......


Cậu đã đưa tớ ra mắt bố mẹ cậu để nghĩ đến chuyện kết hôn. Tớ đã rất hào hứng nhưng rồi bố mẹ cậu gạt sang 1 bên, bố mẹ cậu ko thích tớ và phản đối cuộc hôn nhân này đến cùng.

Cậu quyết ko buông tay tớ và 2 đứa sẽ bỏ chốn cùng nhau nếu cần thiết..... Cậu dẫn tớ đi thử áo cưới....... cậu nói: “Em là cô dâu xinh đẹp nhất trên thế gian này........Anh thật là may mắn vì có được em”. Tớ cười bẽn lẽn............ “Cậu cũng là một món quà vô giá với tớ mà.......”



Bồng ngày hôm sau cậu nói chia tay....... Bầu trời như tối xầm lại và phải chăng cơn ác mộng kinh hoàng đã đến.... Tớ đứng chết lặng khi nghe cậu nói câu đó, tớ ngất đi

Những ngày sau đó tớ chìm trong biển lặng, ko nói, ko rằng, ko ăn uống cũng ko khóc........ Đứng yên bên cửa sổ nhìn vô định.... Tớ yêu cậu và tớ biết cậu cũng yêu tớ...


Tớ đã tìm đến nhà cậu.... Bố mẹ cậu ngồi đó khóc và cậu đã bỏ nhà ra đi.... Rồi họ kể cho tớ nghe cái sự thật phũ phàng đầy nghiệt ngã đó, cái sự thật đã khiến cậu rời xa tớ cũng như mái nhà yên ấm này của cậu: “Hai đứa là anh em song sinh”. Bố mẹ của chúng ta đã bị kẻ giam ám sát.... Cậu đc gia đình giàu có nhận nuôi do họ cần con trai, tớ ở lại trại trẻ mồ côi với 1 cái tên giả.... Cái ánh nhìn đầu tiên của chúng ta ko phải là tình yêu mà là tình anh em.... Ở các cặp song sinh luôn có 1 sợi dây vô hình nối lại.... Và cả 2 chúng ta đã sai. Lẽ ra chúng ta ko nên là anh em, chúng ta ko nên gặp nhau để rồi... yêu nhau nhiều như thế này....



“Nói dối, tất cả đều là dối trá, tớ ko tin, tớ ko tin..... bịa đặt... Mọi người ko muốn chúng ta ở bên nhau nên đã nghĩ ra câu chuyện bi thương này...... Lòng tớ đau lắm, đau nhiều lắm cậu biết ko? Nó thắt lại như muốn bót nát tim gan, nó đứt ra từng đoạn,vỡ vụn từng mảnh.... Tớ gào khóc như điên dại, tớ hết sinh lực rồi, ko còn sức gắng gựợng nữa... Đằng sau là quá khứ oan trái, trước mặt là bầu trời không lối thoát.... Tớ phải làm gì đây, phải làm gì đây???

Tớ phải vào bệnh viện, do cú sốc quá lớn đó.... Tớ bất tỉnh suốt 3 ngày liền và khi tỉnh lại cũng ko còn chút sức lực nào nữa....

Lê bước trên đường, ngồi lại bên chiếc ghế ngày xưa, chứa bao nhiêu kỷ niệm.... Cậu còn nhớ ko? Hay đã quên rồi.... Tớ muốn gặp cậu, ngay lúc này, với danh nghĩ là bạn gái của cậu.... Tớ chưa đồng ý chia tay sao cậu lại tự ý quyết định 1 mình thế........ Cậu thật ích kỷ, ích kỷ lắm, cậu chỉ nghĩ đến cậu thôi......

Bỗng, có người từ phía sau chụp thuốc mê tớ, tớ ngất đi, và khi tỉnh lại, tớ đang ở trong 1 ngôi nhà hoang........... Bọn chúng bắt cóc tớ làm con tin và dụ cậu đến............

Cậu đã đến, và khi nhìn thấy cậu, con tim tớ lại thổn thức ko yên.....


Bọn chúng chính là kẻ đã sát hại bố mẹ chúng ta, do bố mẹ chúng ta đã tố cáo những hành vi phạm pháp của chúng cho chính phủ khiến chúng bị truy đuổi và bị mất việc........... Giờ chúng muốn giết cả tớ và cậu nhằm xoá sổ hết cả gia đình ta

Cậu bị đánh rất dã man, tớ đau xót vô cùng..... Mỗi 1 vết thương trên cơ thể cậu là 1 vết cắt trong lòng tớ..... “ Tớ xin cậu, chạy đi, mặc kệ tớ, xin cậu đấy”.

Cảnh sát đến, bắt gọn bọn đàn em, còn tên cầm đầu thì bỏ chạy....... Vì mối thù giết cha mẹ, cậu đuổi theo hắn.... Tớ ko thể ngồi yên nên đã chạy theo cậu......

Phía ngoài ngôi nhà hoang là một cánh đồng cỏ lau....... Trời mưa nặng hạt và rào rào không ngớt ........ Cậu đánh nhau với hắn và hắn đã làm rơi con dao.......

Tớ nhặt vội con dao và lao thẳng về phía hắn,..........

“ Khooooooooooooooooooo................ Không!!! Không!”



Con dao........ con dao........... Cậu gục xuống trong vòng tay tớ...... Tớ mở to mắt và lặng câm............ Tớ....... Tớ vừa làm gì thế này........... Tớ ......... Tớ đã giết chết người tớ yêu...........Cậu cố gượng tay, để lên má tớ và cố nói những lời cuối cùng: “Anh........ yêu....... em, .........em là mối tình đầu ..........và.......... cũng là mối tình cuối cùng của anh....... cho đến lúc chết anh............. vẫn mãi......... yêu em, chỉ .......1 mình em .........mà thôi”. Không!!! Cậu ko thể chết được........:


Hắn, chính hắn đã giết chết bố mẹ chúng ta, cướp cậu khỏi tay tớ và phá tan bao mái ấm hạnh phúc khác......... Chính hắn, chính là hắn...........

Tớ rút con dao ra, đuổi theo hắn và đâm nát ngực hắn......... Trong phút chốc, tớ trở thành 1 con quỷ dữ....... Với 1 ánh mắt sắc lạnh như bât cứ ai nhìn vào đều có cảm giác xé da cắt thịt......... Hắn đáng bị như thế và còn hơn thế........
Tớ chạy về phía cậu, ôm cậu vào lòng....... Mưa vẫn rơi tầm tã đầy vô tình, mưa xối xả, hối hả như đang chạy đua với thời gian............ mưa long lanh, trong suốt như tình yêu 2 ta........ mưa đứt quãng, đọng trên cỏ lau như ................ .


“Tỉnh lại đi, tớ xin cậu, hãy tỉnh lại đi.......... tớ ko cần biết mình có là anh em song sinh hay ko? tớ mặc kệ, tớ sẵn sàng vượt ra mọi lời bình luận của xã hội, sử phản đối của chính phủ, tớ chỉ cần có cậu thôi...... Chỉ cần có có cậu thôi........ Tỉnh lại đi!!! Giờ đây tớ biết phải sống sao đây, phải sống sao khi ko có cậu ở bên cạnh đây? Cậu nói đi, nói đi chứ??? "


Mùa đông đến, tuyết rơi nhiều, phủ kín đường đi............ Tớ đến bên cậu.......: “Cậu ở đây 1 mình có buồn ko? Tớ đến rồi này, cậu lạnh lắm phải ko???”. Tớ ôm lấy cậu......... “Hãy để tớ sưởi ấm cho cậu như cậu đã từng làm cho tớ.......... Bên ngoài lạnh nhưng lòng tớ còn lạnh hơn....”

Tớ đã làm rơi chiếc cặp tóc hoa cỏ lau ..............và........ tớ đã không thể tìm thấy được chiếc cặp đó nữa giống như chính cậu vậy.........

Khi gặp nhau, tình đẹp như hoa nở,
Thề non hẹn biển ngỡ là mơ,
Cỏ lau vẹn nguyên trong ký ức
Tình này đến chết không phai mờ.


HUYỀN VŨ

Nội dung ẩn:
truyện ngắn đầu tiên do bạn thân t viết,các bạn ủng hộ nhé

Back to posts
Comments:

Post a comment

TRANG CHU
Lượt xem:132|45513

Ring ring