Điều diệu kỳ từ cách nhìn cuộc sống
“ Không biết mình chịu đựng được điều này bao lâu nữa đây!” – cậu bé nghĩ, đưa tay quyệt gọt nước mắt hờn tủi cứ trực rơi xưống má, rồi thuận chân đá hòn cuội nằm lăn lóc trên đường. “ Mình đã phải ngồi ghế dự bị suất cả mấy tháng trời. Thật không công bằng tí nào. Đồng ý là mình đá không giỏi lắm, nhưng ai cũng biết mình là người chạy nhanh nhất đội cơ mà…”. Cậu đá viên cuội dưới chân bay vèo qua đám cỏ xanh ven đường. “ Dù chạy giỏi đến thế nào đi nữa cũng đâu có ý nghĩa gì. Mình chẳng làm được điều gì nên hồn cả. Chắc cha thất vọng về mình lắm…” – càng nghĩ, cậu càng thấy buồn hơn.
Cha lài người cậu yêu quý nhất trên đời. Từ ngày còn là một đứa bé con, cậu đã hiểu được nỗi khó nhọc của cha qua mái đầu sớm bạc, qua tấm áo ướt đẫm mồ hôi và nụ cười mệt mỏi khi cha trở về nhà sau một ngày làm việc nặng nhọc.Ngay từ sớm tinh ơ lúc mọi người còn đang chìm trong giấc ngủ, cha đã trở dậy, đeo lon cơm mẹ chuẩn bị từ tối hôm trước lên ghi đông, rồi lọc cọc đạp xe đi làm; đến khi cha trở về, cậu đã làm xong bài tập ở nàh và chuẩn bị đi ngủ. Hai cha con chỉ kịp nói với nhau vài lời, những lời lặp lại hàng ngày. “ Con làm xong bài tập rồi chứ?”. “ Dạ, xong rồi cha ạ!”. “ Giờ đấ bống thế nào?”. “ Vẫn như bình thường ạ!”. Con đã được vào sân đá chính rồi chứ?”. : Dạ chưa.”. “ Cố gắng lên con trai. Con là niềm tự hào của cha đấy!”…
Cậu muốn mình làm được một điều gì đó để cuộc sống nặng nhọc vì mưu sinh của cha có thêm chút niềm vui. Thế nhưng, một cậu bé mười hai tuổi biết làm gì hơn ngoài cố gắng có được chút “ tiếng tăm ” trên sân cỏ mini. Tình yêu dành cho người cha đã khiến cậu có nỗ lực gấp hai, gấp ba những cậu bạn trong đội bóng, nhưng điều đó không gây ấn tượng gì cho thầy huấn luyện. Không ai đành lòng nói ra sự thật rằng ngoài nhiệt tình, cậu không hề có năng khiếu ở bộ môn này.
Làn gió nhẹ nhàng ve vuốt khuôn mặt đẫm nước mắt của cậu bé. Chợt cậu ngẩng cao đầu và bắt đầu chạy. Những dòng suy nghĩ miên man khiến cậu không qua tâm mình chạy đi đâu và cũng chẳng nhận thấy mình đã ra đến ngoại ô, Đến khi dừng chân thở dốc cậu mới nhận ra mình đang đứng giữa cánh đồng xanh mướt, ben cạnh một cái nhà kho cũ kĩ. Con kenh nước trong vắt uốn lượn bên đường khiến cậu chợt cảm thấy lòng mình dịu lại.
- Ông ơi – cậu rụt rè bắt chuyện với một ông lão nông dân cao lớn và phúc hậu đang đứng cạnh nhà kho – ông cho cháu một ngụm nước, được không ạ ?
Ông lão dịu dàng :
- Tất nhiên rồi, cháu vào đây ngồi cho đỡ nắng chứ ? – ông chỉ vào một bó rơm to đã được buộc gọn gàng trước nhà kho.
- Cái nhà kho này đẹp thật ! – cậu bắt chuyện mà mắt vẫn nìn những tấm ván tường sơn trắng xếp cạnh nhau một cách đều đặn.
Ông lão mỉm cười, đôi mắt nhìn xa xăm như nhớ về một điều gì đó thật đẹp. Nhìn những hàng cột trên xà nhà, ông nói như tâm sự :
- Nó đã chẳng thay đổi bao nhiêu so với khi ta tự tay xây nó từ thời ta còn là một chàng thanh niên.
Đoạn ông quay sang hỏi cậu bé :
- Cháu đang có chuyện buồn phải không nào ?
- Vâng, ông ạ ! – dường như chỉ đợi câu mở lời đó, cậu nói ngay không chút đắn đo. Nỗi buồn chất chứa trong lòng cậu đang rất cần có một người để cậu bày tỏ. cậu buồn bã thừa nhận :
- Cháu chơi bóng không tệ lắm ! Dù cháu có cố gắng như thế nào cũng không thể khá hơn được, trong khi cháu chỉ muốn mình chơi bóng thật giỏi để cha mẹ cháu tự hào về cháu. Ông biết không, cha cháu rất mê bóng đá mà chẳng có mấy thời gian rảnh để đến sân xem như những người khác. Cháu nghĩ rằng cha sẽ mừng lắm nếu cháu được chơi chính thức trong trận đấu giao hữu của trường. Vậy mà cháu đã chẳng làm được gì cả.
Hiểu được những tâm sự ngổn ngang tròn lòng cậu bé, ông lão cũng đăm chiêu suy nghĩ, cố tìm lời an ủi. Nhưng trước khi ông kịpc nói, một tiếng động đột ngột vang lên bên trong nhà kho khiến cậu bé giật nảy mình, Khi cậu ngoái đầu nhìn nơi phát ra âm thanh, cậu mới để ý đến một ô cửa ssỏ bằng kínhgần sát mái nhà.
- Nó sảy ra hoài thôi. – Ông lão nói.
- Gì thế ông ? – cậu ngạc nhiên hỏi, mắt không rời khỏi ô cửa.
- Mỗi mùa hè, chim chóc hay bay đến trú ở nhà kho này. Rồi khi muốn bay đi, chúng đều cố gắng vượt qua ô cửa sổ đó.
- Nhưng ô của đó không mở được mà, pahỉ không ông ?
- Đúng thế. Đó chỉ là một ô cửa tò vò gắn cố định. Nhưng lũ chim không biết điều đó. Càng cố gắng thoát ra, chúng càng kệit sức và hoảng sợ.
- Rồi sao hả ông ?
- Chúng cứ đâm đầu vào đó cho đến khi không còn bay được nữa. Đôi khi ta thấy chúng chết trên những bó rơm. Những con còn láiợ hãi cứ nằm một chỗ và rồi cũng chết. Mỗi ngày hè ta đều đến đây giúp chũng bay đi.
- Hôm nay ông để cháu làm giúp ông nhé! Cậu hăng hái chạy vào nhà kho.
Trên sàn nhà bán đầy bụi là một chú chimnhỏ nằm yên run rẩy. Có lẽ chú đang rất sợ hãi và hoảng loạn sau cú va chạm vừa rồi. Cậu nhẹ nhàng đặt chú trong lòng bàn tay rồi mang ra ngoài. Ngớ ngàng trước bầu trời xanh mở ra trước mắt, chú chim chấp chới đôi cánh nhỏ rồi bay vút lên cao. Cậu bé đứng yên nhìn cho đến khi cái chấm nhỏ biến mất khỏi tầm mắt, rồi thở dài :
- Nó cứ cống gắng đâm đầu vào ô cửa sổ nhỏ mà không chịu để ý tới cánh cửa đang mở rộng như thế này !
Ông lão đứng dậy, đến bên cậu bé, rồi nhẹ nhàng đặt bàn tay chai sần của mình lên đôi vai cậu :
- Chúng ta luôn có một sự lựa chọn khác, cháu ạ ! Chỉ cần cháu quan sát xung quanh, biết đâu sẽ có một con đường khác tốt đẹp hơn.
Đôi mắt cậu bé chợt sáng lên như vừa hiểu ra điều gì. Cậu mừng rỡ, vừa chạy đi vừa hét lớn :
- Cháu hiểu rồi ông ơi, cháu hiểu rồi ! Cảm ơn ông nhé !
Cậu quyết định sẽ tham gia đội chạy bộ của trường thay vì cứ ngồi dự bị trong đội bóng. Ngay từ ngày còn bé cậu đã rất thích chạy, cậu từng được mệnh danh là ” đôi chân sóc ”, thế mà chẳng hiểu sao cậu lại có thể quên mất điều ấy cơ chứ !
=> trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống hãy tin rằng luôn có 1 con đường khác tốt hơn để bạn lựa chọn