Blog Tinh Yeu

Mẹ ạ! Bình yên cùng con nhé.

Mẹ ạ!
Từ khi còn thơ bé, con muốn mình trở thành rất nhiều người...
Con muốn mình là một chàng ca sĩ được đi khắp nơi để thể hiện mình...
Con muốn mình là một kiến trúc sư, để xây nên nhiều ngôi nhà đẹp cho những người thân thuộc...
Con muốn mình là một giáo viên tốt dạy dỗ những học sinh còn chưa thân thiện với...cuộc đời.
Và có đôi khi con muốn mình là một gã cuồng ngông để được làm gì thì làm...cho thỏa sức mong muốn...
Nhưng con đã sai mẹ ạ! con không thể tự mình trở thành mộtlúc là nhiều người và làm nhiều việc như con tưởng...
Giờ thì con đã không còn nghĩ thế nữa...con không có ước mơ cho chính mình, không biết tương lai như thế nào nếu khôngbiết mình muốn gì..tuy không định hướng được cho chính mình nhưng dù...
Con đổi thay nhưng
con không biến chất...
Con khờ dại nhưng con không ngu dốt...
Con mỏng mảnh nhưng con không yếu đuối...
Và con tuy trưởng thành, nhưng con vẫn còn là một đứa con bé bỏng của mẹ...
Con muốn đi xa, xa nơi con đã từng gắn bó suốt 10 mấy năm trời để đời dạy con trưởng thành,nếm mùi vị thất bại, con chạy theo cái gì đó để tìm kiếm một tương lai tốt đẹp hơn...nhưng đi đâu cho xa, rồi con cũng đã vấp ngã ở chính nơinày mẹ ạ, những va chạm nhỏ nhặt chạy qua đời làm con đôi khi muốn sụp đổ mọi hy vọng trong tim, muốn trốn chạy để thôi không bị giày xéo bất cứ thứgì làm con đau khổ nữa, nhưng con không thể...con không thể nào trốn chạy hoài, mãi được...
Con buộc mình phải đứng dậy sau những lần vấp ngã mê man ấy, con buộc mình không đầu hàng khi thấy mình khổ đau quá nhiều...và rồi con cũng đã vui, vuitheo những khôn lớn của thời gian làm con khác lạ hẳn...
Dạo gần đây con không còn thấy những ưu phiền, lo lắng của mẹ, thay vào đó con thấy mẹ cười nhiều...con không biết đó có phảilà cảm giác hạnh phúc khi hai người con mình đã trưởng thànhgần hết, bước vào đời gần hết hay tại vì mẹ cần mình mạnh mẽ hơn hay không...nhưng dẫu sao như thế vẫn tốt hơn mẹ nhỉ...nụ cười sẽ làm con người thêm hạnh phúc và may mắn nhiều hơn...
Mẹ tảo tần nuôi dạy chúng con đến ngày hôm nay, đến chai sạn cả đôi tay, nức nẻ những gót chân, và héo mòn cả mi mắt...nhưng hình như mẹ không một lời than thở, mẹ ngậm nguồigiấu kín những dòng nước mắt vào lòng khi những lỡ lầm mà con gây ra, hay cuộc sống đôi khitàn nhẫn áp đặt vào con người mẹ...vậy mà mẹ vẫn cố gắng vượtqua, thế nên con cũng sẽ vượt qua mấy cái nỗi buồn còn vướn víu vào người mình như mẹ vậy, con sẽ cố gắng thật nhiều...
Mẹ ạ! Tình yêu tự nhiên được ông trời ràng buộc cho những người có chung mái ấm thật giảndị, bình yên nhưng cũng mạnh mẽ không kém bất cứ điều gì, mẹnhỉ! tất cả mọi người khắn khít bên cạnh nhau, trong những cơnkhó khăn của cuộc sống bộn bề phía trước...con rất vui vì mình may mắn có một gia đình như thế, tuy đã không trọn vẹn đến gần hết đời này...nhưng như thế cũng đủ để con tiếp tục phần đấu và tự tin hơn...
Con sẽ tiếp tục cố gắng vượt qua mọi thứ trong cuộc sống xa nhà, không để mẹ phải chở che lo lắng như lúc con còn chưa lớn khôn, không để mẹ ưu phiền chonhững dại dột, lầm lỡ con gây ra lúc trước, và không để mẹ phải khóc cho cuộc sống đôi khi bất công mà mẹ đã từng chịu đựng khi xưa...
Là dành một ngày của mẹ, con xin mượn lời nói từ trong tim viết lên những dòng này, con mong mẹ sẽ mãi cười như thế, sẽmãi vui như thế, hạnh phúc như thế và rạng ngời như thế để con sẽ yên lòng khi phải sống xa nhà,xa mẹ...
Xin một lời nói từ tận đáy lòng...Mẹ ạ! Bình yên cùng con nhé...!

Back to posts
Comments:

Post a comment

TRANG CHU
Lượt xem:127|45508

Old school Swatch Watches