Tối nay đèn hoa tưng bừng; mọi người đổ về nhà thờ để đợi chờ tiếng chuông Giáng Sinh; Mai với bộ váy đẹp cùng người yêu của nó cũng đã theo nhịp hòa vào dòng tấp nập từ lúc xẩm tối, trước khi đi, con bạn còn có vẻ lưỡng lự khi để cô ở nhà một mình, gương mặt nó tỏ vẻ áy náy:
- Hay mày đi chơi với bọn tao nhé!
- Con hâm! Tao đi làm gì? Ở nhà ngủ cho sướng. Hì hì!
Nói thế thôi chứ cô còn tíu tít chuẩn bị bữa tối cho gia đìnhbé Thảo. Con nhỏ một chốc lại nhảy cẫng lên, níu áo và hỏi nó: “Đến 7 giờ chưa cô? Đến 7 giờ là ba mẹ sẽ về! Đến 8 giờ là được mặc váy công chúa đi chơi...yeah yeah”
8.00 pm
Cả nhà rục rịch xe cộ đi chơi; mẹ bé Thảo rủ đi cùng nhưngcôtừ chối.
- Ông già Noel! Ông già Noel! Cô An ơi, có ông già Noel đến mang quà cho cô!
Cô nghe tiếng con bé hét toáng lên từ phòng khách như có cháy nhà!
- Gì đây? Ông già Noel nào cơ chứ?
- Cô An, cô An ra mà xem. Ông giàNoel to lắm!!
Lại tiếng con bé vang lên ríu rít, rồi thêm tiếng chị Lan:
- An ơi! Đúng là có ông già Noel nè! Em ra ngoài này đi!
- Gì đây? Một loại hình dịch vụ mới à? Ông già Noel nào? Sao lại gặp mình nhỉ?
An chạy ra khỏi bếp và bước tới phòng khách.
Giờchỉ còn mình cô với ông già Noel – một ông già Noel quen đến nỗi không lẫn đi đâu được. Cô lặng thinh, nước mắt tự dưng rơi lúc nào…
- Sao anh lại ở đây! Lễ hội của trường và Felix???
Có phải cô đang mơ không? Anh đang ở đây, sừng sững trong bộ dạng ông già Noel trước mặt nó chứ không phải là ở nước Anh xaxôi...Đúng là món quà nó mong nhận được từ Santa Claus mà? Hệt như một đứa trẻ sợ bị người khác cướp mất quà, nó chạy nhanh tới ôm chầm người đang đứng trước mặt nó và rồi nó cứ khóc, khóc trong niềm vui khôn tả...
- Anhsợ đêm nay ông Santa Clauslại gói em lại và gửi sang nước Anh thì khổ nên anhvề với em đây. Giờ thì đi đón Giáng Sinh vớianh nào!
- Nhưng đi đâu bây giờ?
- Đến bệnh viện nhi! Hôm nay anhsẽ làm ông già Tuyết!
Là thế,cô hiểuanh và cô cũng hiểu tại sao lại yêu anh nhiều đến thế.Anhthường san sẻ nó cho rất nhiều người vàcô cũng đã bắt đầu học được điều đó…
- À! Thế thì đợi tớ một tý nhé! Emcó cái này!
Cô nhớ tới bọc đồ chơi của bé Thảo từ mấy hôm trước. Hay quá có phải không? Thế giới này hóa ra đều phụ thuộc, gắn kết và liên quan với nhau cả; những món đồ chơi này sẽ phát huy tác dụnglớn đấy.
??
Hội bạn của anh tại đại học hồi năm ngoái tổ chức chương trình Giáng Sinh yêu thương bên giường bệnh thường nên để mang đến không khí Giáng Sinh ấm áp tới các em nhỏ không maybị mắc những căn bệnh hiểm nghèo tại bệnh viện nhi. Hôm nayanh đóng vai Santa Claus còn cô nghiễm nhiên trở thành phụ tá của cậu; cùng hòa vào tinh thần của những người bạn trẻ tuổi; nó cảm giác thật tuyệt vời.
Đúng là có Santa Claus phải không? Đúng là cứ tin vào niềm tin là sẽ thành hiện thực có phải không? Vì cũng ngày này năm ngoái, côđã ước có được tình yêu và Santa Claus đã mang anh tới cho nó! Năm nay,dù cô cứ tưởng đã ước một điều không thể rằng anh sẽ về với cô nhưng cuối cùng anh vẫn đang ở đây đóthôi; vẫn đang tươi cười phát quà và hát vang những bài hát Giáng Sinh cùng các em nhỏ trước mắt nó đây thôi?
0h00
Cô đang ở nhà và viết nhật kí về một ngày Giáng Sinh tuyệt vời! Được ở bên cạnh người cô yêu thương!
Cô đang mơ mơ màng màng trong tiếng chuông và nó đang ngập tràn trong hạnh phúc. Bất giác, cômở toang cửa sổ và nhìn lên trời. Cô thấy một cỗ xe tuần lộc và Santa Claus đang cưỡi trên đó cùng nụ cười hiền hậu với hàng trăm nhìn món quà lóng lánh chất đầy trên xe...
Chuyện tình yêu kì 86: Món quà từ Santa Claus – phần 2 – được chuyển thể từ email của Thu Trang (Hà Nội)
Hãy chia sẻ cảm nhận của bạn bằng cách comment bên dưới và tiếp tục gửi những trải nghiệm về email chuyentinhyeumto@gmail.com !
CTY