XtGem Forum catalog
Blog Tinh Yeu

CTY kì 85: Món quà từ Santa Claus (1)

Những tuần lễ trước Giáng Sinh!
Đường phố ngập tràn đủ thứ ánh sáng, màu sắc. Màu đỏ rực rỡ từ những tấm áo đỏ của ông già Noel, của những nàng công chúa tuyết; màu trắng tinh khôi từ những bông tuyết giả phủ đầykhắp các gian hàng; màu xanh sẫm từ những cây thông được tỉa tót cầu kì quấn quanh mình bằng những quả châu, những ngôi sao, gói quà lấp lánh. Đâu đâu cũng vang lên những khúc nhạc tươi vui tưng bừng: “jingle bell, jingle bell, jingle all the way, oh what fun it’s to ride in a one horse open sleigh heah...” cùng với đó là dòng người tấp nập rảobước nhanh trên khắp các tuyến phố để sắm sửa cho một mùa Giáng Sinh mới. Không biết từ bao giờ, Giáng Sinh đã trở thành một phần trong cuộc sống của người Việt Nam.
Tất nhiên, trước không khí náo nhiệt như thế; ai cũng sẽ cảm thấy vui vẻ lên dù trong lòng còn nhiều muộn phiền đi chăng nữa. Cô cũng không ngoại lệ, sẽ kết thúc môn thi cuối kì đúng vào ngày 23 — điều đó cũng đồng nghĩa với việc cô có thể tận hưởng trọn vẹn một mùa Giáng Sinh mà không còn phải canh cánh trong lòng về bài vở, mặc dù năm nay có thể sẽ phải đón Giáng Sinh một mình — vì anh không về...
... Bức mail dài dằng dặc anh gửi cho cô mấy hôm trước – từ nướcAnh xa xôi kể về không khí đón Giáng Sinh ở đó. Khỏi phải nói, ở Việt Nam còn náo nhiệt đến như thế thì ở London sẽ thế nào cơ chứ? Nào là những buổi hòa nhạc rộn ràng trên khắp đường phố cùng vẻ đẹp lung linh, rực rỡbởi hàng nghìn ánh đèn màu…Kèm theo vài bức ảnh, anh khiến mọi thứ dường như bày ratrước mắt cô - thích thú – nhưng “Giáng Sinh này anh không về được. Bọn anh sẽ phải tổ chức một ngày hội lớn ở trường và chắc tớ sẽ đón Giáng Sinh ở nhà Felix, gia đình cậu ấy đều là những người rất tốt bụng và mến khách...” Đến đó là cô đã tưởng tượng được Giáng Sinh của mình sẽ thế nào rồi. Trong khi Mai, con bạn cùng phòng xúng xính trong váy áo để ra phốvới người yêu của nó thì chắc cô sẽ gọi điện mừng Giáng Sinh bố mẹ, mua quà cho em trai, cho bé Thảo, và ngồi dí trong phòng chờ đợi một bức mail dài dằng dặc nữa để nghe một ai đó kể về không khí Giáng Sinh tại nơi được xem như náo nhiệt vào bậcnhất của thế giới, khi anh được tận hưởng những bông tuyết trắng thực sự, được cười vui thỏa thích trong ngày hội trườngcùng những cô bạn tóc vàng xinh đẹp và tận hưởng món gà tây hấp dẫn tại nhà cậu Felix gì đó!!
“ Tệ nhỉ? Giáng Sinh đầu tiên đánh dấu ngày yêu nhau mà thế này đây!”
* * *
Bây giờ Sài Gòn là khoảng hơn 6 giờ sáng, và ở London là khoảng hơn 10 giờ tối. Múi giờ lệch cộngthêm đủ thứ việc khiến hiếm hoi lắm hai người mới online cùng lúc.
- Có Santa Claus thật không?
- Có chứ?
- Viết điều ước ra giấy rồi nhét vào chiếc tất năm ngoái ấy, rồi cứtin rằng điều ước ấy sẽ thành hiện thực thì chắc chắn sẽ thành hiện thực.
- Thật không?
Mặc dù cô còn nghi ngờ nhưng vẫn lôi chiếc tất đỏ to đùng với cổ viền trằng mà năm ngoái anh tặng và nhét vào đó điều ước củamình…
* * *
- Cô ơi! Cháu chán rồi. Cháu không học nữa đâu.
Bé Thảo có vẻ đã nản thật với việc đếm đến 100; con bé phụng phịu trông rõ yêu. Cô không bắt cô bé học nữa; với một đứa trẻ 5 tuổi thì học thế là quá đủ rồi. Cô thuê trọ ở đây rồi lại kiêm luôn việc gia sư cho cô bé; mặc dù nó thấy việc học thêm là không cần thiết một chút nào. Cô bế bé Thảo vào lòng mà có cảm tưởng như đang bế một củ khoai non; rất mũm mĩm đáng yêu.
- Thế Giáng Sinh này Thảo xin ông già Noel cái gì thế?
Bắt đầu đến giờ tán phét của 2 cô cháu. Bé Thảo xị cái mặt xuống.
- Cháu chẳng xin gì cả? Cháu ghétGiáng Sinh!
- Ô! Sao lại ghét! Giáng Sinh đượctặng nhiều đồ chơi rõ là thích. Côlớn rồi chẳng được tặng chán lắm ý.
- Cháu chẳng cần! Cháu đầy đồ chơi.
Nói rồi, cô bé chạy ngay tới ngăn tủ lôi ra một đống đồ chơi đủ thứ màu và hình dạng.
- Đống này cháu chơi chán rồi! Cháu cho cô này.
Cô thấy buồn cười — mình sẽ làm gì với đống đồ chơi này cơ chứ?
- Thế thì Thảo xin ông già Noel quà khác. Ông già còn nhiều thứ hay lắm!
- Nhưng bố mẹ cháu to lắm! Ông già Noel không vác nổi đâu!
Cô bé thốt lên; tự nhiên đôi mắt to đen láy ươn ướt nước mắt.
- Thảo ngoan nào? Kể rõ cho cô xem nào?
- Hôm Giáng Sinh nào bố mẹ cũng chẳng có nhà đưa cháu với em Nguyên đi xem phố mua gấu bông. Cháu thích bố mẹ ở nhà cơ; nhưng chắc tại bố mẹ cháu nặng quá; ông già Noel không vác từ cơ quan về được...
Hóa ra trong tâm hồn lũ trẻ non nớt ấy; chúng cũng có nhiều suy nghĩ sâu sắc lắm ấy. Cô chợt nhớ ra chiếc tất, lôi ra và đưa cho cô bé mẩu giấy để viết. Tất nhiên, côbé ngây thơ ấy tin ngay tắp lự và hí hửng cầm bút.
- Nhưng chữ “ông già noel” viết thế nào hả cô?
- À! Thế để cô viết giúp Thảo nào.Cháu đọc đi, cô viết cho nhé!
“Cháu chào ông già Nô-en; cháu là Thảo, cháu đang học lớp lá trường mầm non Hoa Hồng; cháu rất ngoan và chăm chỉ học. Năm nay ông giúp cháu mang mẹ Lan, bố Trường về sớm để đưa cháu với em Nguyên đi chơi nhé. Tuần lộc của ông khỏe lắm, chắc là vẫn chở được ông nhỉ? Cháu cảm ơn ông rất nhiều.”
Cô cười…nụ cười có gì đó xa xăm, mong đợi…

Back to posts
Comments:

Post a comment

TRANG CHU
Lượt xem:96|45477