Blog Tinh Yeu

Bông đỗ hạnh mùa đông

Mối tình đầu của tôi mang tên Đỗ Hạnh, và tôi lấy tên em đặt cho vạt hoa dại nhỏ bé trước nhà.

Nào ngờ, như dự cảm số phận, những bông hoa mỏng manh sớm nở tối tàn, man mác một màu tím khắc khoải. Nơi triền đồi này sớm chiều tôi nhớ em, mênh mông gọi em, và trùng dương điệp ngàn những nỗi hối tiếc mang tên đỗ hạnh…

Ngày đó em đậu vào trường chuyên của thành phố, khăn gói lên ở trọ. Em — cô gái dân tộc vô tư, trong vắt như sương mai. Tôi lo cho em trước sóng gió cuộc đời. Ngày em đi tôi dúi vào tay em tấm bùa hộ mệnh mang hình cô thiếu nữ, em cười toe khoe chiếc răng khểnh rất duyên. Tôi thằng con trai vạm vỡ, đen sạm vì nắng gió trên những đồi chè xanh ngắt, những lúc buồn hái lá chè vấn thành kèn, thổi điệu du dương. Em là búp chè biếc xanh, là chim nhỏ tràn trề nhựa sống, là bông đỗ hạnh mong manh.

Em đi hôm trước thì hôm sau tôi nhận được thư em. Phải công nhận thời buổi tiến bộ, việc liên lạc dễ như ăn cháo. Tôi hồi hộp đợi tới sáng, mang thư em ra vạt đỗ hạnh trước nhà, trên đồi chè xào xạc gió, để lá thư ướp hương chè và đầy tràn hình dung em. Lá thư chỉ vài chữ, rằng em xuống đó buồn và nhớ nhà, nhớ đồi chè. Không có tên tôi trong nỗi nhớ của em, nhưng từng câu từng chữ đều liên quan tới tôi. Tôi ấp thư em lên tim mình, vậy là em vẫn là em… Rất nhiều lần tôi ngồi đọc thư em trên đồi chè, bấy nhiêu lần tôi ngắt hoa và khẽ kêu tên đỗ hạnh.

Được nửa năm, em dẫn đám bạn về, trong đó có “thằng nhóc” trắng trẻo luôn đi bên em. Tôi để ý em hay dành cho người ta những nụ cười răng khểnh. Và khi tôi hái chè trên đồi, em dẫn người ta đi dạo phía trước, khi người ta hỏi em những bông hoa tím bé nhỏ mọc trên ấy là hoa gì, em nói “hoa dại”. Cũng giọng nói đó, trước đây em hứa “Em sẽ luôn gọi hoa này là đỗ hạnh, anh cũng vậy nhé!”. Hay đó chỉ là lời của trẻ con, còn bây giờ thị thành đã làm em lớn? Tôi nằm vật ra đám chè, màu tím của hoa chìm dần, chìm dần phía trước. Em đã mặc váy, áo thun, chẳng còn những bộ đồ bộ như trước nữa. Em cột tóc cao, duỗi thẳng, mắt sáng ngời. Em bỏ quên tôi đâu rồi…

Một mùa chè nữa. Những cây chè năm ấy xốn xao, em tự tử nhưng không chết, vì người ta bỏ rơi em. Tôi đau tận tim mình, vò nát những lá chè trong tay, tưởng tượng chúng là bộ mặt của tên “khốn nạn”. Em dửng dưng với tôi, quên hết những kí ức ngày nào. Tôi kiên nhẫn bên em, viết cho em những bức thư ướp hương chè và màu hoa tím thủy chung. Chẳng biết khi nào em nhớ lại đã có một thời những bông hoa ấy mang tên mình, nhưng tôi vẫn sẽ bên em — bông đỗ hạnh mong manh…

yentrinhsky@

Back to posts
Comments:

Post a comment

TRANG CHU
Lượt xem:29|45410

Insane