Mẹ bảo, lúc giận đừng có cãi nhau, có thể không nói gì, không giặt quần áo của
chồng, nhưng không được cãi nhau với chồng.
Mẹ bảo, cãi nhau với đàn ông
thì đừng có chạy ra ngoài mà oang oang khắp nơi, anh ta tiến về phía con một
bước thì con hãy bước về phía anh ta hai bước.
Mẹ bảo, ngôi nhà chính là
chỗ đóng quân của người phụ nữ, cho dù có xảy ra ch
uyện gì thì cũng đừng có
bỏ đi. Bởi vì, đường trở về rất khó khăn.
Mẹ bảo, hai người trong nhà
đừng có lúc nào cũng chỉ nghĩ đến sĩ diện, hai người sống với nhau, sĩ diện quan
trọng lắm sao? Nếu thế thì ra ngoài sống thế nào được?
Mẹ bảo, bất kể
một người đàn ông giàu có, nhiều tiền như thế nào thì anh ta vẫn hi vọng có thể
nhìn thấy con sạch sẽ thơm tho ở trong một ngôi nhà sạch sẽ tươm tất và đợi anh
ta.
Mẹ bảo, đàn ông tốt rất nhiều, anh ta sẽ không bao giờ đi ôm người
phụ nữ khác. Nhưng trong cái xã hội như thế này, có rất nhiều phụ nữ xấu sẽ dang
tay ra ôm lấy người đàn ông của con.
Mẹ bảo, phụ nữ nhất định phải ra
ngoài làm việc, cho dù là kiếm được nhiều hay ít, làm việc chính là sự thể hiện
giá trị cuộc sống của bản thân. Nếu con cứ ở nhà mãi, anh ta sẽ có cơ hội nói
trước mặt con rằng: “Tôi đang nuôi cô đấy.”
Mẹ bảo, con đi làm bên ngoài,
dù có bận lắm là bận thì vẫn phải làm việc nhà, nếu không thì dùng tiền của mình
mà tìm một người giúp việc theo giờ. Việc trong nhà nhất định phải lo liệu tốt,
con cái cũng phải nuôi dạy cho tốt.
Mẹ bảo, anh ta vì con mà làm những
việc mà con không bao giờ ngờ tới, con có thể cảm động, có thể khen ngợi, nhưng
nhất quyết không được châm chọc kiểu “hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi hay
sao”, vì nếu như vậy, sau này anh ta sẽ không bao giờ làm bất cứ việc gì vì con
nữa.
Mẹ bảo, chẳng có ai là một nửa của ai cả, ý nghĩ của con mà không
nói ra thì ai mà biết được? Cần cảm nhận cái gì, ghét việc gì, con phải nói ra
thì người ta mới hiểu được.
Mẹ bảo, bố mẹ anh ta cũng là bố mẹ con, cho
dù bố mẹ anh ta đối xử với con không được tốt cho lắm, thì con cũng phải đối tốt
với họ. Bởi họ là bố mẹ của anh ta.
Mẹ bảo, một khi đã quyết định sống
cùng người đó rồi, thì đừng có oán thán cuộc sống khó khổ, nếu như con đã chọn
anh ta, thì đừng có oán trách anh ta.
Mẹ bảo, nhiều tiền như thế thì có
tác dụng gì, anh ta đâu? Anh ta đang ở đâu?
Mẹ bảo, cả đời này chúng ta
có thể tiêu hết bao nhiêu tiền? Đừng mua những đồ xa xỉ mà làm gì, sống hạnh
phúc là tốt rồi.
Mẹ bảo, đừng có dọa con cái là “mẹ không cần con”, lúc
cáu giận đừng có đuổi con cái ra khỏi nhà, chẳng may không thấy nó thật, con sẽ
rất đau khổ.
Mẹ bảo, đừng đánh con cái, lại càng không nên lôi ra ngoài
mà đánh.
Mẹ bảo, tình yêu mà cứ đánh đấm đâm giết nhau đúng là mãnh liệt
thật, cũng rất lãng mạn. Nhưng không thực tế. Cứ bình thường thôi là
được.
Mẹ bảo, cái gì thì cũng đều là duyên phận cả.
Mẹ bảo, cuộc
sống luôn thay đổi, phải biết trân trọng từng ngày.
...Con sẽ trân trọng,
mẹ ạ! ♥