Ring ring
99 ngày và vô tận
Cửa quán với 12 lát gạchvà con đường sỏi trải dài, chiếc bảng đen với hai vết nứt ở phía sau nói mãi mà chủ quán chẳng thay , tầng 2 với 4chậu hoa ngày nào cũng phải tưới nước… Hóa ra, có quá nhiều thứ ở nơi này đã lẳng lặng nằm tọt trong góc tâm hồn tôi từ lúc nào không biết. Có lẽ, tôi nhớ Senze Fine nhiều hơn tôi tưởng. Khi tôi định đi, một ai đó từ quán cũng đang bướcra. Và đó là . . . anh. Vẫn những nét ấn tượng như thế. Chân mày đậm,đôi mắt buồn với lông miđẹp chết người.Tôi bối rối, định cúi đầu chào anhmột chút. Tôi khẽ khuơ tay định nói xin lỗi gì đó. Nhưng rồi vẫn chỉ chết trân ở đó, lúng búng ba tiếng ê a. Còn anh… anh thậm chí còn chẳng hề nhìn thêm tôi lần nữa. Khi anh bướcqua tôi để khép cửa rồi lại quay vào, có gì đó trong tôi như tan ra thành từng mảnh. Có hai con người, đứng cách nhau một bậc thềm và khoảng vài bước chân, mà cứ ngỡ như cả trăm ngàn dặm. Đèn tắt. Quán tối om. Tôi muốn khóc. Mà khóc không nổi. Túi quần chợt rung lên. Anh Minh is calling. Tim tôi giật thót. Số điện thoại mà tôi đã lưu hàng tháng trời mà chưa một lần liên lạc. Hóa ra, chúng tôi đã tự tìm được số điện thoại của nhau… mà không biết, hoặc là khôngchịu thừa nhận. - Em đến tránh bão. Ở đây, ở Senze Fine. Bãohôm nay rất to anh à Đáp lại chỉ là nhịp thở đều đều. Tôi vội vàng bấu chặt điện thoai: - Lần này … là lương thỏa thuận. Em muốn được nhận lương trả theo tháng. Cuối tháng mới được nhận. Một tiếng cười khẽ. - Vậy em thích mưa không? - Em thích. Nhưng vẫn thích nằm nhà nghe mưa rơi thôi – Tôi òa khóc. Và đèn sáng. - Anh không mang ô – Thấy anh tựa đầu vào cửa, má lúm lại hiện ra nữa rồi, đẹp ơi là đẹp! Ngày thứ 100 Khi đi chợ Xuân lựa cây cảnh cho quán, tôi nghé đầu sang hỏi, em nghỉ việc ở quán để đi dạy và đi học Kendo có sao không. Anh khịt mũi, ờ, nhưng cứ giữ lấy bộ đồng phục nếu thích. -99 ngày, thế là đủ với chức danh nhân viên chính thức của Senza Fine rồi. Bây giờ em có thể đến với danh nghĩa khác. Trong nắng xuân, thấy má ai đấy hây hồng. Ngày 160 Căn phòng nhỏ vàng chanh ấm áp Dáng người cao gầy Cánh mũi phập phồng Câu hát lạc điệu Mắt đen hấp háy Nụ cười thật hiền A, lần này thì tôi không nhìn nhầm người nữa rồi! Ưm, thấy môi mình còn có vị dâu tây từ bánh ai đó mới ăn nữa kìa!Trở về