Tết, cười lên nhé…
Nhà tôi ở cùng với bà nội. Bà lúc nào cũng dặn dò chúng tôi phải giữ ý giữ tứ trong cư xử hàng ngày và nói có thờ có thiêng, có kiêng có lành. Đặc biệt trong những dịp Tết... Bà dặn chúng tôi phải giữ ý rất kỹ, không được cáu gắt, giận dỗi với nhau vì như thế sẽ cáu gắt, giận dỗi suốt 1 năm.“Phải tươi cười lên nhé để cả năm được may mắn đấy”. Bà thường lặp đi lặp lại với chúng tôi như vậy suốt từ những ngày giáp Tết như thể sợ chúng tôi mải vui Tết mà quên khuấy đi mất vậy. Tiếng chuông điểm giao thừa đã vang lên. Từ giờ phút này chúng tôi sẽ được đón nhận tiền lì xì Tết nhưng cũng phải gánh một trọng trách lớn là phải luôn tươi cười để cả năm tới được may mắn. Phải luôn tươi cười, nói thì thấy rất dễ bởi Tết mà, có gì phải buồn bực chứ. Được mặc quần áo mới này, được nhận lì xì này, được ăn nhiều mứt này,…Nhưng với ba anh em hơn nhau có một, hai tuổi như chúng tôi thì việc luôn tươi cười trong mấy ngày Tết thật không dễ dàng gì. Làm thế nào mà sáng mùng một phải dậy đúng 6h sáng sau một đêm giao thừa đầy phấn khích thức đến tận 2h sáng mới ngủ? Làm thế nào có thể vùa tranh quả bóng bay với ông anh trai mà vẫn có thể cười một cái thật tươi được nhỉ? Làm sao có thể chia năm mươi ngàn tiền lì xì cho ba anh em trong hòa bình mà cả ba vẫn có thể nhe răng ra được chứ? Làm thế nào có thể nén bực tức khi bị đứa em tranh mất cáiremote tivi? Làm sao có thể kìm nước mắt được khi bị ăn mất miếng mứt ngon mà số lượng có hạn đây? Đôi lúc, quên mất lời bà dặn, chúng tôi đứa thì đang sẵn sàng nổi sung, tay chân trong tư thế chuẩn bị chiến đấu, đứa thì nước mặt sắp vỡ òa đến nơi, nhưng rồi chợt nhận ra hậu quả khủng khiếp nếu quà đà, chúng tôi lại kìm nén lại, và lại ra vẻ tươi cười:“Ôi trời, đùa đấy, đùa đấy”, và lại như thể“chưa từng có cuộc chia ly”. Suốt những năm tuổi thơ, mỗi dịp tết đến là chúng tôi phải vất vả như thế đấy. Vừa phải đếm tiền lì xì, bảo quản tiền và phải luôn tươi cười với mọi người. Giờ ba anh em đã lớn, đứa em út của tôi đã bước vào năm hai đại học. Bà tôi thì vẫn duy trì cái luật lệ“phải tươi cười” khắt khe như thế. Nhưng hóa ra cái luật lệ ấy lại rất có ích đấy chứ. Tôi và đứa em gái cãi nhau một trận tung trời để bảo vệ thần tượng đến nỗi đã ra tuyên bố chung:thà nhìn thấy mặt thần tượng còn hơn nhìn thấy mặt của kẻ kia.Tôi và ông anh trai cũng chiến tranh lạnh khi ông anh thường xen vào chuyện nội bộ của tôi, và bày đặt tham vấn này nọ. Nhưng dù có giận nhau lâu đến mấy, gần đến Tết, chúng tôi trở về nhà, và chỉ nói với nhau mấy câu rất đơn giản:“Tết rồi đấy, xí xóa nhé”. Và thế là lại như thể “chưa từng có cuộc chia ly”. Và rồi đứa nào đứa nấy lại quyết tâm giữ mồm giữ miệng trong mấy ngày tết để cả năm mới luôn may mắn. Tết với tôi quan trọng lắm, được tụ họp với bè bạn, gia đình, được diện đồ mới, được đi chơi chỗ này chỗ kia,…Nhưng quan trọng hơn cả tết còn là dịp để tôi xí xóa những chuyện buồn bực, giận dỗi, mà không chỉ với người thân đâu nhé, với tất cả mọi người đấy chứ. Tôi yêu tết lắm lắm, và các bạn nữa, cũng thế phải không? Thế thì cùng với tôi,“Một, hai, ba, cười lên nhé!” Nguyễn Thị Hồng Tươi

pacman, rainbows, and roller s