Đó là người đã lôi tớ - một đứa bị bỏ rơi ngoài đời thực - ra khỏi thế giới ảo...
Người ta thường bảo: “ Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy” , tớ nói vậy không phải vì cậu chỉ dạy tớ một chữ hay nửa chữ. Tớ nói vậy, vì cậu dạy tớ nhiều điều, cả tri thức và những bài học cuộc sống quý giá. Vậy nên, cho tớ được gọi cậu là cô giáo của tớ nhé!
Cậu có còn nhớ tớ không? Một tên ham chơi, nghiện điện tử. Một tên chuyên bỏ học vô kỉ luật. Một tên chuyên chọc phá bạn bè. Một tên từ khối A nhảy vèo sang khối D khi kì thi đại học đến rất gần… Cậu hẳn vẫn nhớ chứ cậu? Tớ, tên đứng đầu của tiêu cực và xếp hạng bét của tích cực. Thậm chí cậu còn ghét nữa ấy, vì tớ quá tệ trong khi, cậu là kết tinh của những phẩm chất tốt đẹp. Và đó cũng là lí do mà đối với tớ, cậu là cô giáo đấy!
Được tiếp xúc với cậu dường như là một sự kiện quan trọng trong đời tớ. Có lẽ cậu biết cái lí lịch không mấy tốt đẹp của tớ, nhưng cậu không xa lánh mà ngược lại cho tớ rất nhiều lời khuyên. Cậu không biết đó thôi, tớ là một đứa ngang bướng, nhưng đứng trước cậu, tớ lại không làm thể. Có lẽ ở cậu có cái gì đó nghiêm khắc, lại có cái dịu dàng, làm tớ… Dù thế nào đi chăng nữa thì tớ đã thay đổi, đó là dấu hỏi chấm to đùng đối với tụi bạn tớ: “ Thế lực đen tối nào đã kéo ông ra khỏi thế giới điện tử lung linh vậy?”. Thế lực đen tối à? Và thế giới lung linh sao? Lung linh với những kẻ đang bị cái ảo đó làm cho mờ mắt, điều đáng nói là tớ đã tìm ra cái lung linh hơn. Là nụ cười của cậu, hay những lời khuyên chân thành nhất từ cậu. Cô giáo, chính cậu đã kéo tớ khỏi thế giới ảo của những đứa bị bỏ rơi ngoài đời thực. Cảm ơn cậu đã cho tớ biết thế nào là cuộc sống, và thế nào là sự ngưỡng mộ đối với một người bạn.
Khi kì thi đại học đến rất gần cũng là lúc tớ quyết định rẽ lối. Chuyển khối là quyết định táo bạo, tớ bị nhiều người ngăn cản. Cậu biết chuyện chỉ viết cho tớ một dòng: “ Nếu cậu quyết tâm, tớ tin cậu sẽ làm được”. Nhiều người bạn của cậu khuyên cậu không nên giao du với tớ, cậu chỉ cười hiền, lặng lẽ giúp đỡ tớ. Tớ tự hỏi, trên đời này vẫn còn người giúp đỡ mà không cần sự đền đáp như cậu sao? Và nếu có thì tại sao từng này tuổi tớ mới gặp được cậu là người duy nhất nhỉ? Một điều may mắn vô cùng trong cuộc đời của tớ. Ôn thi, cậu dù phải bù đầu giữa chồng bài tập nhưng vẫn nhiệt tình giúp đỡ khi tớ cần. Cái khó đối với dân khối A khi chuyển sang khối D là môn văn, cậu viết cho tớ hẳn một quyển sổ ghi cách làm và trình bày từng dạng bài. Quyển sổ ấy giờ tớ vẫn giữ như một báu vật. Cả những bài viết cậu đã sửa cho tớ, những nét chữ nghiêng nghiêng trau chuốt và những lời chúc đính kèm, vẫn còn đây, quý giá với tớ biết nhường nào. Mười hai năm ngồi trên ghế nhà trường, tớ chưa từng nhận được sự quan tâm ân cần đến vậy, cô giáo nhỏ bé ạ! Mai này khi đã trưởng thành, tớ sẽ kể cho con cháu nghe về người thầy dễ mến nhất trong quãng đời học sinh của tớ, là cậu đấy!
Kì thi đại học đã qua, nhanh thật đấy, cậu đã thực hiện được ước mơ của mình, đỗ đại học với điểm số ngưỡng mộ. Còn tớ, tớ chọn cho mình một con đường khác, tớ không đủ tự tin để liên lạc với cậu. Vậy mà cậu vẫn nhớ tới, hỏi thăm tớ và như trước đây, không quên gửi kèm theo những lời chúc. Tớ thực sự rất hạnh phúc. Cô giáo ơi, chúc cậu luôn hạnh phúc và thành công trên con đường của cậu nhé! Tớ sẽ luôn nguyện cầu cho cậu. Bài học của cậu vẫn ở trong tim tớ. Cô giáo, cảm ơn cậu, rất nhiều…
Nguyễn Nhật Linh
235, tổ 10, khu Núi Miếu, TT. Phong Châu, H. Phù Ninh, Phú Thọ