Bức thư cuối gửi mẹ
Câu truyện của tôi gửi tới lời khuyên.
Hãy yêu thương khicòn có thể.
Ngày x, tháng x, năm x.
Mẹ à, con nhớ mẹ lắm.Con nhớ bữa cơm trắng mẹ nấu.Con nhớ vòng tay ấm áp của mẹ. Nhưng giờ mẹ đã đi xa mất rồi. Mẹ ơi ngày mai con lấy chồng rồi, anh ấy là một doanh nhân thành đạt, cả đời con có mơ cũng không ngờ mình lại được may mắn như thế. Con còn nhớ năm mười tám tuổi, năm đó con thi đại học. Nhà lúc đó rất nghèo, ba thì mất, mẹ thì làm nghề lao công, quét rác, lương chẳng đủ để nộp học cho con. Còncon ăn chơi đùa đòi cùng các bạn, khôngôn thi đại học.Nhưng con lại nói dối là cần tiền đểhọc thêm. Với cái tuổi mới lớn, con cứ nghĩ có mẹ là người quét rác, sẽ rất xấu hổ với bạn bè, cho nên con đã nổi giận với mẹ, mỗi khi mẹ đến tìm con ở trường. Ngày thi đai học đó là một ngày định mệnh củađời con, ngày mà con mất đi mẹ. Hôm đó vì nhìn thấy con đánh bài, ở nhà đứabạn, mẹ đã lên cơn đau tim. Mặc dù trước khi nhắm mắt mẹ đã nói, "Không phải lỗi tại con đâu",nhưng cả cuộc đời con sẽ không tha thứ cho mình đâu. Mẹ ơi, mẹ có cháu rồiđấy mẹ à. Khi làm một người mẹ con mới biết, làm mẹ không dễ gì.Con sẽ nuôi dạy cháu mẹ thật tốt. Cuộc sống của con còn ở phía trước, nó có thể hạnh phúc, mà cũng có thể là nỗi buồn. Nhưng con biết mẹ luôn bên con phải không mẹ? Con sẽ gắng sống tốt, mẹ đừng lo cho con mẹ nhé. Con có lẽ phải dừng bút tại đây mẹ à. Đây là bức thư cuối con gửi mẹ.Bức thư cuối không có nghĩa con quên mẹ.
Yêu mẹ nhiều.
Kí tên
con yêu của mẹ.