Anh không gọi tôi là LaMa nữa, nhưng vẫn chỉlà những mẩu chuyện vụn vặn ít ỏi. Nhiều hôm còn chẳng nói gì trừ hai câu chào tụt ngủn.
Bù lại, anh biết mua gì làm đồ ăn khuya cho tôi. Cũng như khi anh liên tụcxoa hai tay vào với nhau,tôi biết anh đang đói. Cũng có lúc tôi thấy tim mình lạc nhịp ghê lắm, khi anh quay sang nhìn tôi đúng lúc tôi đang nhìnanh. Thỉnh thoảng, anh lại ngả lưng vào ghế đối diện, tóc anh và vai anh có thể chạm nhẹ vào tóc và gáy tôi. Tôi không cònngạc nhiên vì điều đó nữa. Mà buồn cười. Mỗi lần anh đứng dậy, cảm giác nuối tiếc vẫn cứ vẹn nguyên như những ngày đầu.
Hay thật. Thứ tình cảm này không đủ điều kiện cần cho bất cứ thứ định nghĩa ngắn gọn nào. Hoặc là rất gần, hoặc là lại rất xa. Hoặc là thứ gì đó rất đỗi nguyên sơ và trong trẻo, hoặc là những nỗi niềm day dứt hỗn độn.
Anh có thể đã biết. Hoặc không biết những điều đó. Tôi để mặc những tình cảm đó tự lớn tự diệt. Nhiều khi, thế đã là đủ.
Ngày thứ 50
Hà Nội lại mưa,
Tôi không quen bận tâm nhân tình thế thái. Anh cũng không thích những đứa nhiều chuyện. Chỉ là, hôm ấy, rất tình cờ, tôi nghe thấy mẩu đối thoại kì cục của anh với một bé váy hồng:
- Em có thích mưa không?
Váy hồng háo hức:
- Thích lắm luôn chứ. Em thích nghe tiếng mưa rơi, nằm ngoan trong nhà đắp chăn ngủ, hoặc đọc truyện. Anh có vậy không?
Duỗi thẳng hai tay trên bàn, anh nằm xuống, nghiêng đầu về hướng cô gái nhỏ:
- Vậy làm sao anh tin là em yêu anh được. Em thích mưa cơ mà, sao lại cứ trốn tránh nó?
Ngày thứ 51 52 53 54
Có lẽ vì màu hồng là màutôi yêu thích nhất, nên khi thấy mặt váy hồng nhoẹt nước, tôi cứ bị ámảnh. Tôi mơ hồ nhận ra mùi gì đó quen thuộc. Không phải hương rượu Rum, không phải mùi bánh nướng trong lò, không phải …
Tôi hỏi vu vơ về câu chuyện hôm nọ khi anh đang nhào bột. Cũng không hiểu thế nào, tôi lại cứ nói và hỏi nhiều hơn. Tự tôi. Đã phá vỡ quy tắc của chính mình. Tôi bảo anh quá đa nghi, quá vớ vẩn khi suy xét con người dựa trên câu nói vu vơ của người anh chưa từng gặp. Cho đến khi anh khùng lên:
- Em khác anh sao mà còn đòi lên giọng?
Lần đầu tiên, anh bỏ dở khuôn bánh.
Lần đầu tiên, tôi nói chuyện với anh quá 10 phút.
Tôi chợt hiểu tại sao anhlại nhận tôi vào đây đơn giản thế. Tôi đã tưởng anh ở một vùng trời khác tôi, những mong anh không có mùi giống tôi, mùi của cô độc và đanghi, vậy mà …Qủa thật thế giới quá rộng lớn để chỉ yêu thương được một người, nhưng quá hẹp để những kẻ có chung thương tổn lại gầnnhau. Vết thương đó liệucó lở loét thêm? Hay sẽ được chữa lành?
“You say you love rain, but when it comes, you seek an umbrella.
You say you love the sun, but when it shines you seek shade.
You say you love wind, but when it comes, you close your window.
So that’s why I am scared when you say you love me”
[Bob Marley]
Những câu hỏi thật khó có lời đáp. Và tôi trốn chạy nó. Bằng cách nghỉ việc mà không có một lờitừ biệt.
Ngày thứ 58
Khi tôi lảng tránh ánh mắt anh, hỏi về chìa khóa tủ đồ, anh nhìn tôi lâu lắm:
- Tại sao em muốn làm việc ở đây?
Hôm đó thực sự là một ngày trời rất đẹp, nắng vàng rộm quét qua khung cửa sổ, và người tôi thì khô ráo.
- Em trốn bão, trốn mùa đông.
Tay anh chợt khựng lại
- Vậy anh trả lương theo tuần cho em nhé
Anh đẹp. Vẻ đẹp của mưa. Trong trẻo, khó hiểu và khó đoán. Tôi không bảo anh tôi sẽ ra đi, nhưng không hiểu sao, tôi nghĩ anh cũng cảm nhận được điều đó. Dù là lúc ấy hay bây giờ, khi tôi chỉ đang nghĩ đếnanh , tim tôi vẫn đang đập nhanh hơn một chút.
- Em có vẻ không thích lắm thì phải – Anh kéo ngăn tủ phía dưới, đưa tôi chùm khóa sắc lạnh:
- Bão tan rồi, nắng lên rồi. Chìa to nhất. Trả đồng phục ở phòng thứ nhất bên trái sau quầy đồ uống.
Và . . .
Tôi thấy anh định nói gì đó, nhưng thôi. Tôi bắt đầu lờ mờ hiểu sự khác biệt giữa trả lương theo giờ và theo tuần. Vào giờ phút đó, tôi cũng thấy mình chẳng khác gì những vị khách bình thường của Senze Fine. Ở lại với nó, nhưng chưa bao giờ hết lòng vì nó. Tôi cũng giống như váy hồng . . . sẽ không trả lời được câu hỏi đấy, cũng chẳng thể chữa lành vết thương chưa khép miệng của mình.
Tôi đến với Senze Fine trong vỏn vẹn 5 phút, nhưng không quên nó dễ dàng vậy được.
Năm đầu tiên nghe “Mùa đông đã qua” mà đắng lòng đến thế.
Dù gì, Senze Fine cũng chỉ còn là hoài niệm.
Ngày thứ 99
Đang độ xuân, mà sao Hà Nội trông buồn quá. Gió chỉ thổi nhẹ thôi, cũngkhiến căn nhà bé nhỏ saodữ dội. Tiếng bát vỡ, tiếng cãi vã, tiếng xầm xì, … những điều hỗn độn vừa cũ vừa mới. Thời gian thì khác nhau, còn mục đích và bản chất làm khổ nhau thì chẳng hề đổi khác.
Câu chuyện ngày hôm nay cũng chỉ là một trong số rất nhiều. Nhưng chẳng hiểu sao, đau quá. Có lẽ, cũng giống như giọt nước trànly, điều gì đến rồi sẽ phải đến.
Định thần lại, tôi thấy mình đang đứng trước cửa Senze Fine từ lúc nào